Home » CHIA SẺ » VẸN NGUYÊN CẢM XÚC KHI ĐỌC LẠI BÀI THƠ XƯA VỀ TÌNH THẦY TRÒ

VẸN NGUYÊN CẢM XÚC KHI ĐỌC LẠI BÀI THƠ XƯA VỀ TÌNH THẦY TRÒ

Lần đầu tiên Ly được đọc bài thơ này là khi còn học đại học, đăng đâu trên một tờ tạp chí văn học. Hồi còn trung học, được học tác phẩm “Người thầy đầu tiên” của nhà văn Aitmatov (trích đoạn “Hai cây phong”), Ly đã rất xúc động về tấm lòng của thầy Đuysen dành cho cô học trò nhỏ Antưnai. Ấn tượng vẫn còn đó nên khi bắt gặp bài thơ này, Ly đã rất xúc động.

Lần đầu tiên Ly được đọc bài thơ này là khi còn học đại học, đăng đâu trên một tờ tạp chí văn học. Hồi còn trung học, được học tác phẩm “Người thầy đầu tiên” của nhà văn Aitmatov (trích đoạn “Hai cây phong”), Ly đã rất xúc động về tấm lòng của thầy Đuysen dành cho cô học trò nhỏ Antưnai. Ấn tượng vẫn còn đó nên khi bắt gặp bài thơ này, Ly đã rất xúc động. Từng dòng từng chữ mộc mạc, đơn sơ cứ thấm vào tâm can. Thế là ngay tắp lự, lôi giấy bút ra bỏ công nắn nót chép lại bài thơ. Ly xin gửi đến bạn nguyên văn bài thơ ở đây:

NẾU ĐƯỢC LÀ…

Nếu được là Antưnai nhỏ bé

Con sẽ gọi thầy là thầy giáo Đuysen

Mặc cho bà viện sĩ có hờn ghen

Con vẫn gọi thầy Đuysen kính mến.

Lớp học xưa trên đồi thông vắng

Chẳng có gì chỉ quyển sách đơn sơ

Và bên thầy là tất cả trẻ thơ

Mắt long lanh tròn xoe nghe thầy giảng.

Đuysen ơi, thầy có nhớ gì chăng

Chùm hạt dẻ Antưnai đã nhặt

Trong tuyết rơi lòng ai đang quặn thắt

Âm thầm thương cô bé học trò.

Con dại khờ chẳng gánh nỗi âu lo

Giọt nước mắt bỏng lằn roi trẻ dại

Xa tuổi thơ ngoái đầu nhìn lại

Lối đi về vẫn có bóng thầy in.

(sẽ cập nhật tác giả sau)

Còn bạn, bạn có cảm nhận gì về bài thơ thì comment bên dưới nhé!

 Nguyễn Thị Diễm Ly 

Đồng sáng lập OKAKA

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

Free WordPress Themes - Download High-quality Templates